Những cơn mưa
thường mang đến cho mỗi người những cảm thức khác nhau, đặc biệt là cơn mưa đầu mùa. Mưa đầu hạ
thường vội vàng, hối hả chợt đến chợt đi như trút hết nỗi niềm mùa cũ, để lại phía sau những cành lá ướt mèm.
Mùa này là
mùa của chênh vênh. Đúng rồi! Sao mà không chênh vênh được khi ngày hôm qua nắng
đang còn chói chang mà bỗng dưng từng mảng mây đen kéo đến che kín bầu trời,
gió rít từng hồi, cành cây nghiêng ngả, tầm tã mưa…và cái se se lạnh lại ùa về.
Thời tiết này
thích nhất là được cuộn mình trong một chiếc chăn mỏng và nghe những bản ballad
nhẹ nhàng, sâu lắng. Mưa làm tôi trở nên lười hơn, lười thức dậy, lười lên thư
viện...
Mưa vẫn tí
tách trên mái hiên nhà nội trú. Tôi đứng trước hành lang tầng hai ngắm nhìn những
giọt mưa rơi, chợt
thấy lòng trống trải, mông lung…
Mưa khiến
lòng ta lắng lại, sống chậm hơn để thấy thời gian vẫn vô tình lặng lẽ trôi,
không chờ đợi một ai. Những lúc đó, tôi như miên man với muôn vàn câu hỏi về những điều đã qua, về những ngày đang đến…
Mưa rồi sẽ tạnh,
buồn rồi sẽ vơi, chỉ có con người rời đi là sẽ xa mãi. Tôi chẳng dám nghĩ chỉ
còn một năm nữa thôi, tôi phải rời mái trường nội trú thân yêu để bước đi trên
con đường mình đã chọn. Làm sao tôi quên được nơi này, nơi giữ giùm tôi biết
bao kỷ niệm hồn nhiên, vô tư của tuổi học trò, nuôi dưỡng trong tôi những ước
mơ, hoài bão, đã cho tôi sống những thời khắc thanh xuân tươi đẹp, để nội trú
trong tôi mãi là điểm tựa, là bến đỗ bình yên, là một chốn đi về…