Cô dạy em cầm
bút
Vẽ ra một
vùng trời
Có sóng biển
ngoài khơi
Như “ Đoàn
thuyền đánh cá. ”
Ôi sao thân thương quá !
Tiếng Việt đất quê ta
Ngọt ngào khúc dân ca
Nặng tình yêu xứ sở.
Cô truyền cho hơi thở
Nhịp đập ngàn năm xưa
Giọt mồ hôi nước mắt.
Nguyễn Du - “Truyện
Kiều” còn.
Non nước bốn mùa hoa
Sông bốn mùa xanh ngát
“Sang thu” lá bàng bạc
Xao xuyến tâm hồn người.
Phương trời
mãi đi xa
Qua bom rơi đạn
nổ
Nhưng còn đọng
lại mãi
Tình cha –“
Chiếc lược ngà”.
Bài giảng là ánh sánh sáng
Rạng rỡ đường tương lai
Vì đàn em ngày mai
Ước mơ bay xa mãi.