Thời gian điểm trên tóc mẹ
Từng sợi mưa, nắng dãi dầu
Bộn bề, lo toan cất giấu
Cho con vui những bình minh.
Khóe mắt hằn vết chân chim
Bàn tay vấn vương bụi phấn
Lời giảng ngọt ngào, say đắm
Chở ước mơ đi muôn phương.
Gom góp niềm vui đời thường
Mẹ nhen thành niềm vui sống
Mẹ như mặt trời toả nắng
Sưởi ấm cho đời nở hoa.
Năm mươi mùa xuân đi qua
Miệt mài từng đêm lặng lẽ
Mẹ dang đôi cánh rộng mở
Cho con vững bước vào đời.
Mẹ ơi ! Nếp nhăn nơi vầng trán
Sao đếm được công lao ngất biển trời
Ba lăm đứa con thế hệ măng non ấy
Tự hào: Nghề giáo có mẹ tôi yêu.